BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN SỐ THƯ VIỆN TH ĐỨC CHÍNH

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    20220429_082833.jpg 20220429_082823.jpg FB_IMG_1591717661567.jpg 20220429_092958.jpg 20220429_075425.jpg 20220422_161729_1.jpg 20220422_151637.jpg 20220422_151637.jpg 20220422_151637.jpg 20210422_145154.jpg 20200707_090529_2.jpg 20200707_090529_1.jpg

    Những Người Làm Nên Lịch Sử Việt Nam

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Be hoc le giao Bai hoc ve tinh kien nhan (1)

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Loan
    Ngày gửi: 15h:50' 15-01-2026
    Dung lượng: 4.2 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    ĐÃ ĐẾN LÚC ZARA LỚN KHÔN
    First News
    Chịu trách nhiệm xuất bản:
    Giám đốc - Tổng Biên tập
    ĐINH THỊ THANH THỦY
    Chịu trách nhiệm bản thảo:
    HOÀNG THỊ HƯỜNG
    Biên tập: Nguyễn Thị Hoài Thanh
    Bìa: Nguyễn Hùng
    Trình bày: Bích Trâm
    Sửa bản in: Lê Thị Kim Hồng
    Tác giả: Ken Spillman
    Minh họa: James Tan
    NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
    62 Nguyễn Thị Minh Khai - Q.1 - TP.HCM
    ĐT: 38225340 - 38296764 - 38247225 - Fax: 84.8.38222726
    Email: tonghop@nxbhcm.com.vn
    Sách online: www.nxbhcm.com.vn / Ebook: www.sachweb.vn
    NHÀ SÁCH TỔNG HỢP 1
    62 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1, TP.HCM - ĐT: 38 256 804
    NHÀ SÁCH TỔNG HỢP 2
    86 - 88 Nguyễn Tất Thành, Q.4, TP.HCM - ĐT: 39 433 868
    Thực hiện liên kết
    Công ty TNHH Văn hóa Sáng tạo Trí Việt (First News)
    11H Nguyễn Thị Minh Khai, P. Bến Nghé, Q.1, TP. HCM
    In lần thứ 1, số lượng 4.000 cuốn, khổ 14,5 x 20,5 cm tại Công
    ty Cổ phần In Vườn Lài (106 Đào Duy Từ, P. 5, Q. 10, TP. HCM).
    Xác nhận đăng ký xuất bản số 4637-2016/CXBIPH/06-

    328/THTPHCM ngày 19/12/2016 - QĐXB số 1632/QĐ THTPHCM-2016 ngày 21/12/2016. In xong và nộp lưu chiểu
    quý I/2017. ISBN: 978-604-58-5917-9.

    THÂN GỬI QUÝ PHỤ HUYNH VÀ QUÝ
    THẦY CÔ GIÁO,

    C

    húng ta vẫn thường lấy làm ngạc nhiên rằng đôi khi
    những điều tưởng chừng như nhỏ bé, bình dị và hết sức
    đơn giản lại có thể có ảnh hưởng rất lớn đến con trẻ.

    Trong bộ sách này, tác giả Ken Spillman hoàn toàn không giáo
    dục các em theo một khuôn mẫu lễ giáo cứng nhắc, mà thay vào
    đó, ông đã dùng chính góc nhìn của trẻ thơ để biểu đạt rõ nét
    những cảm xúc, sự nhạy cảm và chiều sâu suy nghĩ trong mỗi
    tình huống cuộc sống hằng ngày mà các em có thể đã, đang và
    sẽ gặp, song chưa có cách cư xử hay suy nghĩ thích hợp.
    Bộ sách THẦN ĐỒNG TIẾNG ANH - BÉ HỌC LỄ GIÁO là những
    câu chuyện đời thường, sinh động giúp các em hiểu rõ rằng
    những chọn lựa, những lời hứa, những cách cư xử tuy nhỏ
    nhưng sẽ góp phần lớn trong việc xây dựng nên tính cách, lễ
    giáo của mỗi người.
    Mỗi nhân vật tí hon sẽ thuật lại câu chuyện và cách giải quyết
    tình huống của riêng mình, từ đó các độc giả nhí sẽ có thể nhìn
    nhận lại bản thân, học hỏi thêm điều mới. Nhờ vậy, tính cách
    tích cực sâu thẳm trong các em sẽ phát triển một cách tự nhiên.
    Hơn nữa, có nhiều nghiên cứu cho rằng văn học có sức mạnh to
    lớn trong việc định hình trí tuệ và tâm hồn của trẻ em. Theo học
    giả Gates và Mark: “Thông qua cánh cửa văn học, chúng ta được
    bước vào một thế giới vô hình, một thế giới cho phép chúng ta
    có sự nhìn nhận, cảm thông, thấu hiểu đến mức cuối cùng sẽ
    làm thay đổi chính cách chúng ta nhìn nhận bản thân và cuộc
    sống”.

    Vì thế, điểm đặc biệt nữa của bộ sách này nằm ngay chính bản
    thân câu chữ tiếng Anh được chọn lọc từ 5.000 từ vựng căn bản
    dành cho trẻ em.
    Mỗi tập truyện chứa gần 1.000 từ vựng tiếng Anh thông dụng
    sẽ giúp các em vừa trau dồi vốn từ vừa nâng cao khả năng đọc
    hiểu và cách xử lý ngôn từ mang đậm tính văn học của mình.
    Những từ khó sẽ được in nghiêng để các em có thể học thêm.
    Tôi tin chắc các em sẽ đạt được những điều này qua bộ sách này
    của Ken Spillman.
    Tiến sĩ - Giáo sư phụ tá Myra Garces-Bacsal,
    Điều phối viên Chương trình Thạc sĩ chất lượng cao
    Học viện Giáo dục Quốc gia, Singapore

    CHAPTER 1 - CHƯƠNG 1

    “I

    t's ready! It must be ready - look, I can see. Can we
    take it out?”

    Zara liked baking with her mother. She liked the zzjjhherrr
    sound of the electric mixer and loved licking the spoon when all
    the ingredients had been added. She also liked eating cakes and
    biscuits while they were still warm.
    ***
    “Chín rồi mẹ ơi! Chắc chắn là chín rồi - mẹ nhìn nè, con có thể
    nhìn thấy mà. Mình lấy nó ra được chưa mẹ?”
    Zara rất thích nướng bánh cùng mẹ. Cô thích âm thanh griiiii
    vui tai của máy đánh trứng bằng điện và khoái liếm sạch bong
    chiếc muỗng sau khi tất cả các nguyên liệu đã được thêm vào tô.
    Cô cũng mê ăn bánh ngọt và bánh quy khi chúng vẫn còn âm
    ấm.
    ***
    The one thing Zara didn't like was watching the clock or waiting
    for the timer to ring.
    “Look, it's done,” Zara insisted, peering through the glass. With
    her hand in a mitt, she took hold of the handle and opened the
    oven a little. Zara called out to her mother. “Ibu, it's gold, it's a
    nice gold colour! It's risen like it should! Let's take it out. Can I do
    it myself?”
    ***

    Điều duy nhất Zara không thích là canh đồng hồ hay chờ bộ đếm
    thời gian reo lên.
    “Nhìn nè mẹ, chín rồi mà!”, Zara khăng khăng và chăm chú nhìn
    xuyên qua cửa kính lò nướng. Cô mang găng tay, rồi nắm lấy tay
    cầm cửa lò và mở he hé. Zara reo lên với mẹ: “Mẹ ơi, bánh vàng
    rồi, vàng ươm tuyệt đẹp luôn! Bánh nở phồng lên rồi mẹ nè!
    Chúng ta lấy nó ra nhé! Con có thể tự làm không ạ?”.

    Her mother looked at the clock. “Oh, Zara, pleeease! You haven't
    opened the oven and let the heat out, have you? It needs at least
    another five minutes - maybe ten. But if you've let the heat out,
    you might have…”
    “But, Ibu(*), it's ready, look!”
    (*)

    Mommy

    “Darling, it might look ready, but the middle will still be soggy.
    Please - you need to wait.”
    ***

    Mẹ cô nhìn đồng hồ. “Ôi, Zara, đừnggggg! Con đã bao giờ mở lò
    lấy đồ nướng ra đâu? Cần ít nhất năm phút nữa - mà có khi phải
    đến mười phút ấy. Con mà lấy bánh ra bây giờ thì...”
    “Nhưng, mẹ ơi, nó chín rồi mà. Mẹ nhìn đi!”
    “Con yêu à, nó trông có vẻ chín bên ngoài vậy thôi chứ ở giữa
    vẫn còn sống đấy. Nghe lời mẹ - con cần phải chờ.”

    “Waiting,” Zara thought.
    Was there anything worse? Zara even hated waiting for
    something she didn't want to happen. Much better to get those
    things over and done with.
    Waiting for things she wanted was even worse. In Zara's
    opinion, whoever invented waiting also invented homework.
    Zara jumped up and down on the spot. “Ibu, I don't want the
    cake to be dry. I want to take it out now!”

    “Five more minutes,” her mother replied, but Zara continued to
    nag and finally Ibu gave in.
    ***
    “Chờ với chả đợi”, Zara thầm nghĩ.
    Còn điều gì tệ hơn nữa không nhỉ? Zara thậm chí rất ghét phải
    đợi chờ một việc mà cô không muốn nó xảy ra cơ. Tốt hơn hết là
    vượt qua và kết thúc nó lẹ lẹ.
    Nhưng chờ đợi những điều mà cô muốn lại còn tệ hơn. Theo ý
    của Zara, người sáng tạo ra hành động chờ đợi cũng không khác
    gì người phát minh bài tập về nhà.
    Zara nhảy tưng tưng tại chỗ. “Mẹ ơi, con không muốn bánh ngọt
    khô cứng đâu. Con muốn lấy nó ra ngay bây giờ!”
    “Năm phút nữa thôi”, mẹ trả lời, nhưng Zara tiếp tục làm nũng
    và cuối cùng mẹ cũng đành phải nhượng bộ.

    Zara looked at the cake proudly. The top had formed into a
    mound. The smell of it filled the kitchen.
    It was the best cake EVER.
    ***
    Zara ngắm nghía cái bánh đầy tự hào. Mặt bánh nở phồng lên
    thành ụ. Mùi thơm lan khắp phòng bếp.
    Đây là cái bánh ngọt tuyệt vời nhất TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ.

    Then, as Zara watched it cool, craving madly for the moment
    she could taste her masterpiece, the cake started to collapse.
    The middle fell and fell, like a balloon deflating.
    Ibu put her hand on Zara's shoulder. “I told you, darling. Oh, I
    really wish you'd learn!”
    ***
    Và rồi, khi Zara sốt ruột chờ nó nguội, vừa háo hức thèm muốn
    giây phút được thưởng thức kiệt tác của mình, thì cái bánh bắt

    đầu xẹp xuống.
    Chính giữa bánh lõm dần, lõm dần, giống như quả bóng bị xì
    hơi.
    Mẹ đặt tay lên vai Zara. “Mẹ đã nói rồi mà con yêu. Ôi, mẹ thực
    sự mong con học được kinh nghiệm lần này!”

    CHAPTER 2 - CHƯƠNG 2

    Z

    ara had been impatient since the day she was born.

    As a baby she had driven her parents crazy. Now that she
    was older, they could reason with her. Sometimes, it worked.
    Often, there was nothing that Ibu or Ayah(*) could say or do to
    make her calm down and wait.
    (*)

    Daddy
    ***

    Zara luôn thiếu kiên nhẫn từ khi mới chào đời.
    Từ ngày còn nhỏ xíu, cô đã khiến ba mẹ phải điên đầu. Giờ đây,
    khi Zara đã lớn hơn, ba mẹ đã có thể giải thích cho cô. Thỉnh
    thoảng lời khuyên của ba mẹ cũng hiệu quả đấy. Nhưng thường
    thì không có điều gì mà mẹ hay ba có thể nói hay làm mà khiến
    cô bé bình tĩnh và chờ đợi.
    ***
    Zara's teenage sister baited her endlessly.
    “Ayah is planning something special for Ibu,” Farah might say.
    “I'm not allowed to tell you about it because he knows you'll
    blow his secret.”
    Or, “You are SO going to love what you're getting for your
    birthday.”
    ***

    Chị gái tuổi teen của Zara luôn không ngừng trêu chọc cô bé.
    “Ba đang định làm một điều gì đó đặc biệt cho mẹ”, có lẽ chị
    Farah sẽ nói. “Nhưng chị không được phép nói với em đâu vì ba
    biết em sẽ làm lộ bí mật mất thôi.”
    Hay, “Em sẽ CỰC thích món quà em sẽ nhận được cho ngày sinh
    nhật của em đấy”.

    To Zara, this was pure torture. Farah knew it.
    She never let Zara use any of her things without making her
    wait. “Yes, you can play on my phone,” she would say. “But only
    if you leave me in peace until five o'clock.”

    Đối với Zara, điều này hoàn toàn là một sự tra tấn. Farah biết
    như vậy.
    Cô chị chưa bao giờ để cho Zara sử dụng bất kỳ đồ vật gì của
    mình mà không bắt cô bé đợi chờ. “Được, em có thể chơi điện
    thoại của chị”, chị ấy nói. “Nhưng với điều kiện em phải để cho
    chị yên đến đúng năm giờ.”
    ***
    Zara's grandmother had a saying for everything.
    “Good things come to those who wait,” Nenek(*) liked to say. She
    had another saying too: “Patience is a virtue.”
    (*)

    Grandmother

    ***
    Bà của Zara luôn có câu châm ngôn cho tất cả mọi việc.
    “Những điều tốt đẹp sẽ đến với những ai biết chờ đợi”, bà thích
    nói như vậy. Bà còn có một câu khác nữa: “Kiên nhẫn là một đức
    tính tốt”.

    When Nenek explained to Zara what this meant, she also said
    that patience was often rewarded.
    “But, Nenek,” Zara argued, “Ayah says that the early bird gets the
    worm. What if it waited? It might starve!”
    Nenek laughed. “Well, that may be true sometimes,” she
    admitted. “First in, best dressed - that's an old saying too. But

    being able to wait when you need to, that's important. No use
    getting anxious about things that take time.”
    Zara thought she understood.
    But how could she change the way she felt?
    ***
    Khi giải thích cho Zara hiểu câu châm ngôn có nghĩa gì, bà cũng
    nói rằng sự kiên nhẫn thường được tưởng thưởng.
    “Nhưng, bà ơi”, Zara cãi, “ba nói rằng con chim nào đến sớm thì
    mới bắt được sâu. Nếu nó chờ thì sẽ như thế nào ạ? Chắc nó sẽ
    chết đói mất thôi!”
    Bà cười to. “À, đôi lúc điều này cũng đúng”, bà thừa nhận. “Tới
    trước, phục vụ trước - đây cũng là một câu tục ngữ xưa. Nhưng
    có thể đợi khi cần đợi, đó mới là điều quan trọng. Chẳng ích gì
    khi cứ sốt ruột về những thứ tốn thời gian.”
    Zara nghĩ cô đã hiểu.
    Nhưng làm thế nào cô có thể thay đổi cách cảm nhận của mình
    cơ chứ?
    ***
    It was Nenek's idea to help Zara start a balcony garden.
    “There's nothing better than a garden to teach patience,” she
    told Zara's mother. “You can't force a plant to grow. There is no
    use pulling ginger if it isn't ready. And if you cut flower buds too
    young, they'll probably never open.”
    ***

    Chính những ý tưởng của bà đã giúp Zara bắt đầu làm một khu
    vườn trên ban công.
    “Không việc gì rèn tính kiên nhẫn tốt hơn là chăm sóc vườn
    cây”, bà nói với mẹ của Zara. “Con không thể ép một cái cây phải
    lớn nhanh. Cũng chẳng ích gì nếu nhổ gừng khi nó chưa đủ
    chín. Và nếu con cắt những nụ hoa còn quá non, có thể nó sẽ
    không bao giờ nở.”

    Ibu was doubtful that Nenek's simple plan would work.
    “Knowing Zara,” she said, “she'll say she's bored with the garden
    if it doesn't produce anything on the first day. But let's see anything would be worth a try!”
    ***
    Mẹ nghi ngờ kế hoạch đơn giản của bà sẽ thành công.

    “Con biết tính bé Zara rồi đó”, bà nói, “con bé sẽ than chán về
    khu vườn nếu nó không tạo ra được bất cứ gì trong ngày đầu
    tiên. Nhưng chúng ta hãy chờ xem - dù gì cũng đáng để thử!”

    CHAPTER 3 - CHƯƠNG 3

    Z

    ara's mother said Nenek had green fingers. And, for as
    long as Zara could remember, Nenek had been nagging
    Ibu to make more use of the balcony.

    Now that she had Ibu's permission to work with Zara on it,
    there was no stopping her.
    ***
    Mẹ của Zara nói rằng bà là người mát tay. Và, từ hồi Zara có thể
    nhớ được, bà từng thuyết phục mẹ tận dụng ban công nhiều
    hơn.
    Bây giờ mẹ đã đồng ý để bà cùng Zara làm vườn trên ban công,
    nên chẳng việc gì có thể khiến bà dừng kế hoạch này.

    First, a man delivered a large tub containing a dwarf lemon tree.
    This was pushed to the sunniest side of the balcony, and Nenek
    gave Zara six strawberry plants to be arranged around its trunk.
    Alongside it, tomatoes and chillies were planted in a smaller
    tub.
    Under the balcony rail, long planter boxes were sown with
    beans, okra, kale, radishes and a few herbs.
    ***
    Đầu tiên, người ta giao đến một cái chậu to trồng một cây chanh
    bé tí xíu. Chậu cây được đặt ở phía nhiều nắng nhất trên ban
    công, và bà đưa cho Zara sáu cây dâu tây để đặt quanh chậu cây
    chanh. Dọc theo ban công, cà chua và ớt được trồng trong các
    chậu nhỏ hơn.
    Dưới thành ban công, các hộp dài được dùng để gieo các loại hạt
    đậu, đậu bắp, cải xoăn kale, củ cải đỏ và một số loại rau thơm.

    Within weeks the balcony had become a small green oasis
    overlooking the city.
    The garden looked wonderful, and Zara talked about it endlessly.
    ***
    Chỉ trong vài tuần, ban công đã biến thành một ốc đảo nhỏ xanh
    mướt nhìn xuống thành phố.
    Khu vườn trông thật tuyệt, và Zara cứ luôn miệng nói về nó
    không ngớt.

    Zara also wanted her garden to hurry up.
    It took forever for the beans and seeds to poke their tiny shoots
    through the soil.
    It seemed to take ages for them to grow. Zara picked the baby
    kale just as fast as the plants could produce leaves, and the
    plants soon died. She plucked herbs continually.
    ***
    Zara cũng muốn vườn cây của mình lớn thật nhanh.
    Phải thật, thật lâu các hạt đậu và hạt mầm mới chịu đâm những
    nụ chồi tí hon lên khỏi mặt đất.
    Có vẻ như phải mất hàng nhiều năm chúng mới lớn lên được.
    Zara nhổ cải xoăn non ngay khi chúng mới nảy lá, thế là chúng
    chết ngay sau đó. Rồi cô liên tục nhổ các cây rau thơm.

    The strawberry plants flowered and Zara flooded them with
    water, hoping they would produce fruit sooner. The water kept
    draining through the tub and pooled on the balcony floor,
    attracting insects of all shapes and sizes.
    Maybugs damaged the roots of the vegetables. Weevils feasted on
    Zara's strawberries before they were ripe enough to pick.
    ***
    Khi những cây dâu tây ra hoa, Zara tưới ngập nước, hy vọng
    chúng sẽ nhanh kết trái. Nước tràn ra khỏi chậu và chảy lênh
    láng trên sàn ban công, thu hút côn trùng đủ loại hình dạng và
    kích thước đến.
    Bọ da phá hủy rễ của các loại rau. Mọt ngũ cốc chén no nê những
    quả dâu tây của Zara trước khi chúng kịp chín để hái.
    ***

    Nenek sprayed the plants with an organic oil, but it was too late.
    “It's okay, Zara,” Nenek comforted. “We'll get rid of the pests and
    plant some more. Gardening is all about making mistakes and
    remembering them. We live and learn.”
    ***
    Bà phun tinh dầu hữu cơ cho các cây, nhưng đã quá trễ.
    “Không sao cả, Zara”, bà an ủi. “Chúng ta cũng sẽ phải diệt trừ
    đám sâu bọ và trồng thêm cây mà. Làm vườn thì lúc nào cũng
    phạm phải sai lầm và phải nhớ lấy những điều đó. Chúng ta
    sống và học hỏi mà.”

    The water, greenery and insects also attracted birds. One day,
    Zara noticed a bird building a nest. It was lodged between the
    balcony's ceiling and wall, directly above her little lemon tree.

    “It's a sparrow,” Ibu told her. “They're all over. Her mate would
    be nearby, too - they nest in pairs.”
    ***
    Nước, cây xanh và côn trùng cũng thu hút chim chóc. Một ngày
    kia, Zara để ý thấy một con chim đang làm tổ. Cái tổ được xây
    giữa trần ban công và vách tường, ngay phía trên cây chanh nhỏ
    của cô.
    “Đó là một con chim sẻ”, mẹ nói. “Chúng sắp làm xong rồi. Con
    chim trống chắc cũng quanh quẩn đâu đây thôi - loài này làm tổ
    theo đôi.”

    Farah came out to see, but didn't seem pleased. “Oh, great.
    When her chicks hatch, we'll hear them cheep-cheep-cheeping
    for food, non-stop.”
    “Oh really, Farah, you must learn to appreciate nature,” Ibu
    scolded. “We're all part of an ecosystem, you know. New life is
    always special. Wait till you see how cute the baby birds are!”

    Farah cũng ra ngoài xem thử, nhưng có vẻ không thích. “Ồ,
    tuyệt ghê! Khi chim non nở, chúng ta sẽ phải nghe chúng kêu
    chíp chíp đòi ăn suốt ngày.”
    “Ôi thật sao, Farah? Con cần phải học cách biết trân trọng thiên
    nhiên!”, mẹ gắt. “Chúng ta là một phần của hệ sinh thái, con biết
    mà. Sự sống mới luôn rất đặc biệt. Hãy cứ đợi đến khi con nhìn
    thấy những chú chim non đáng yêu như thế nào!”
    ***
    Farah could wait, and she didn't care how long it might take.
    Zara wanted the sparrow's eggs to hatch now. Or, even better,
    yesterday! Occasionally, Zara saw the sparrow roll her eggs or
    rearrange the featherbed on which they rested. Now and then it
    flew away for a short while.

    The temptation to stand on the edge of the lemon tree's tub and
    peep into the nest was huge.
    ***
    Farah có thể đợi và chị ấy không quan tâm phải đợi trong bao
    lâu.
    Còn Zara thì muốn trứng chim sẻ nở ngay lập tức. Hay, thậm chí
    tốt hơn, là nở từ hôm qua! Thỉnh thoảng, Zara nhìn thấy chim sẻ
    mẹ lăn các quả trứng hoặc sửa soạn lại lớp đệm lót bằng lông
    cho con. Đôi khi nó bay đi một lát.
    Cái ý nghĩ đứng trên mép chậu cây chanh và nhìn trộm vào cái tổ
    có sức cám dỗ cực lớn!

    CHAPTER 4 - CHƯƠNG 4

    Z

    Zara couldn't resist.

    She saw four little eggs, speckled brown, each with a
    different pattern. They looked like the painted beads of a big,
    beautiful necklace. Two sparrows flapped around the balcony in
    a state of panic. One landed, trying to distract her by dragging
    its wing as if it were broken.
    ***
    Zara không thể cưỡng lại nổi.
    Cô nhìn thấy bốn quả trứng nhỏ xíu, lốm đốm nâu, mỗi quả có
    một hoa văn khác nhau. Trông chúng như những cái hạt được
    sơn màu của một vòng cổ to xinh đẹp. Hai con chim sẻ hoảng
    loạn vỗ cánh chao lượn quanh ban công. Một con đáp xuống, cố
    gắng khiến cô xao lãng bằng cách kéo rê cánh giống như cánh bị
    gãy vậy.
    ***
    Zara reached out and picked up one of the eggs. It was warm
    and smooth. Climbing down from the tub to inspect it more
    closely, the thin shell cracked between her fingers.
    Fluid began oozing from the egg. Zara saw that the yellow of the
    yolk was streaked with blood. Horrified, she dropped the egg
    and let out a small cry.
    ***

    Zara vươn tay lấy một quả trứng. Nó âm ấm và trơn láng. Khi
    đang leo xuống khỏi cái chậu để quan sát kỹ hơn thì vỏ trứng
    mỏng vỡ ra giữa những ngón tay của cô.
    Chất lỏng từ trong trứng bắt đầu rỉ ra. Zara nhìn thấy màu vàng
    của lòng đỏ vằn vện những vệt máu. Hoảng sợ, cô nàng thả rơi
    quả trứng và bật khóc.

    Farah came running. Her mouth fell open at the sight of the
    lifeless pink creature that was partly visible in the mess.
    “You did that, didn't you? You do realise it wasn't ready to hatch,
    don't you? The mother will abandon her nest now, you know. I
    thought you liked those sparrows.”
    ***

    Farah chạy ra. Miệng chị mở to khi nhìn thấy sinh vật màu hồng
    nằm bất động trong đống nhầy nhụa.
    “Là em làm, phải không? Em thừa biết là nó chưa đến lúc nở mà,
    không phải sao? Mẹ sẽ dẹp bỏ cái tổ đi cho coi, em biết mà. Chị
    tưởng là em thích những con chim sẻ đó đấy.”

    Zara brought her hands to her face and wailed. Moments later,
    Ibu and Nenek appeared at the door. Nenek wrapped Zara in a
    hug.
    “Zara just couldn't bear to wait,” Farah said.
    “Don't be so cold,” Ibu told Farah. “Can't you see how upset she
    is?”
    ***

    Zara ôm mặt rên rỉ khóc. Một lát sau, mẹ và bà xuất hiện ở cửa.
    Bà ôm Zara vào lòng.
    “Chỉ vì Zara không thể đợi được đó”, Farah nói.
    “Đừng trách em nữa”, mẹ nói với Farah. “Con không thấy em
    buồn lắm rồi sao?”

    Ibu was right - Zara was heartbroken. But Zara also knew that
    what her sister had said was true. She had done something
    terrible out of sheer impatience.
    “Never again,” she thought. “Never, ever again.”
    ***

    Mẹ nói đúng - Zara rất đau khổ. Nhưng Zara cũng hiểu rằng
    những lời chị nói rất đúng. Cô đã làm một việc kinh khủng chỉ
    vì cái tính thiếu kiên nhẫn.
    “Sẽ không bao giờ như thế nữa”, cô tự nhủ. “Không bao giờ,
    không bao giờ như thế nữa.”

    “Look,” Nenek said softly. “We're all sad about this, but the
    mother bird has returned to her nest. Her other eggs will be
    okay. And look at those beans too, darling! You didn't tell me
    about those… ” Zara looked, first at the nest and then at the
    balcony rail.
    ***

    “Cháu à”, bà nhẹ nhàng nói. “Chúng ta đều rất buồn về việc này,
    nhưng chim mẹ đã quay về tổ rồi. Những quả trứng khác sẽ
    không sao cả. Còn nữa, hãy nhìn những cây đậu kia kìa, cháu
    yêu! Cháu chưa kể với bà về chúng...”. Zara đưa mắt nhìn, đầu
    tiên là cái tổ và sau đó là thành ban công.

    One, two, three… In fact, lots of bean pods were hiding in the
    mass of heart-shaped leaves.
    “Should we pick one?” Ibu asked.
    “No,” Zara said firmly. “They are not quite ready.”

    From that day on, everybody noticed changes in Zara. Like her
    balcony garden, and like the three sparrow chicks that cheepcheep-cheeped all day long outside, it was her time to grow.
    Farah still liked to test her patience. And Zara still felt restless
    waiting for yummy cakes to bake.
    But she could, and she did - and that was all that mattered.
    ***
    Một, hai, ba... Thật sự, rất nhiều quả đậu đang ẩn mình trong
    khóm lá hình trái tim.
    “Chúng ta có nên hái một quả không nhỉ?”, bà hỏi.
    “Không ạ!”, Zara cương quyết. “Chúng vẫn chưa chín hẳn đâu ạ!”
    Từ hôm đó trở đi, mọi người đều nhận thấy sự thay đổi ở Zara.
    Giống như khu vườn ban công và giống như ba chú chim sẻ non
    kêu chíp chíp suốt ngày ngoài kia, đã đến lúc Zara lớn lên.
    Farah vẫn thích thử thách độ kiên nhẫn của cô em gái. Và Zara
    vẫn cảm thấy bồn chồn không yên khi chờ mẹ nướng những mẻ
    bánh ngọt thơm ngon.
    Tuy nhiên, cô đã có thể chờ, và cô đã làm được - đó mới là điều
    quan trọng nhất!

    DISCUSSION QUESTIONS - CÁC CÂU HỎI
    THẢO LUẬN
    1) Zara was sure that her cake was ready to be taken out of the
    oven, but Ibu said it needed a little longer. If you had the chance
    to talk to Zara while her cake was in the oven, what would you
    say to her?
    2) Common sayings mentioned in the story include: “Patience is
    a virtue” and “The early bird gets the worm”. What do you think
    these mean? What is the difference between the two?
    3) When Zara's plants were starting to grow, she harvested the
    baby kale and over-watered the strawberry plants. What
    happened to the kale and strawberry plants as a result?
    4) Why was it difficult for Zara to wait until the sparrow's eggs
    hatched? How did Zara feel when she accidentally cracked one
    of the eggs? Why?
    5) What did Farah say to Zara when she saw the cracked egg?
    Did that help Zara?
    6) Ibu tried to console Zara when she broke the egg. How would
    you feel if you were Zara at that moment?
    7) Although the bean pods in the garden were ripening, Zara did
    not pick them. Why not?
    8) Did Zara's experiences in the story teach her about the
    importance of patience? Do you think she will ever feel
    impatient in future?

    9) Look up the word “patience” in your dictionary. Give
    examples of patient words, actions or behaviour.
    10) Do you know someone who is impatient? Explain how a
    situation can be better if a person shows patience.
    ***
    1. Zara chắc chắn rằng cái bánh của cô đã sẵn sàng để có thể đưa
    ra khỏi lò nướng, nhưng mẹ lại nói cần chờ thêm chút nữa. Nếu
    có cơ hội nói chuyện với Zara trong khi bánh của cô còn trong lò,
    em sẽ nói gì?
    2. Những câu châm ngôn được đề cập đến trong truyện gồm có:
    “Kiên nhẫn là một đức tính tốt” và “Con chim nào đến sớm thì
    mới bắt được sâu”. Em nghĩ những câu này có nghĩa là gì? Sự
    khác nhau giữa hai câu này là gì?
    3. Khi cây của Zara bắt đầu lớn lên, cô đã thu hoạch cải xoăn kale
    còn non và tưới quá nhiều nước cho những cây dâu tây. Kết quả
    thì điều gì đã xảy đến cho những cây cải xoăn kale và dâu tây?
    4. Tại sao Zara lại khó chờ đợi cho đến khi những quả trứng
    chim sẻ nở? Zara cảm thấy như thế nào khi vô tình làm vỡ một
    trong những quả trứng? Tại sao?
    5. Farah đã nói gì với Zara khi chị ấy nhìn thấy quả trứng vỡ?
    Điều này có giúp ích gì cho Zara không?
    6. Mẹ cố gắng an ủi Zara khi cô làm vỡ quả trứng. Em sẽ cảm
    thấy như thế nào nếu lúc đó em là Zara?
    7. Mặc dù những quả đậu trong vườn đang chín nhưng Zara
    không hái chúng. Tại sao lại không?
    8. Những việc Zara trải qua trong câu chuyện có dạy cho cô về
    tầm quan trọng của sự kiên nhẫn không? Em có nghĩ trong

    tương lai bạn ấy còn tiếp tục thiếu kiên nhẫn nữa không?
    9. Hãy tra từ điển xem nghĩa của từ “kiên nhẫn”. Hãy cho ví dụ
    về những lời nói, hành động hay hành vi thể hiện tính kiên
    nhẫn.
    10. Em có biết ai thiếu kiên nhẫn không? Hãy kể về một tình
    huống và giải thích xem mọi việc có thể tốt đẹp hơn như thế
    nào nếu người đó tỏ ra kiên nhẫn?
     
    Gửi ý kiến

    Thế giới vô cùng vĩ đại. Cặp mắt của bạn chỉ thấy được một phần nhỏ bé không đáng kể. Bởi vậy bạn hãy tìm lấy các sự kiện ở trong sách. Hãy tích lũy đều đặn hàng ngày các sự kiện ấy (V.Ôbrưsép)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐỨC CHÍNH - CẨM GIÀNG - HẢI DƯƠNG !

    . Không có gì có thể thay thế văn hóa đọc. (Gunter Grass)

    Rất nhiều những cuốn sách đã thay đổi cuộc đời người khác và sẽ có một cuốn sách thay đổi cuộc đời bạn, hãy tìm ra nó >